28/01/2012 06:20 GMT+7

Câu chuyện 1 triệu đồng

NGUYỄN THỊ THU HƯƠNG
NGUYỄN THỊ THU HƯƠNG

TT - Ngày đầu xuân, xin nhận lời ủy thác gửi tới báo Tuổi Trẻ 1 triệu đồng ủng hộ bà con nghèo. Và cũng xin gửi đến bạn đọc báo Tuổi Trẻ câu chuyện về 1 triệu này...

Phóng to

Tác giả (bìa phải) cùng gia đình anh Mùi - chị Ngoan - Ảnh: T.M.H.

Hồi cuối năm 2009, một buổi tối nhá nhem, có người chống gậy tới tìm tôi... Thoạt nhìn, thú thật tôi rất sợ hãi!

Một tai nạn và cuộc tình nghèo

Tôi sợ vì trước mắt tôi là một người với thân thể sần sùi, đỏ hỏn, hố mắt thụt sâu, chẳng có lông mày, lông mi. Cổ bị dính vào vai. Tiếng nói của người ấy cũng bị biến dạng.

Vượt qua chút sợ hãi ban đầu, tôi được biết một thảm kịch: đó là anh Mùi, mới 27 tuổi. Quê Mùi ở Thanh Hóa. Cái khó nghèo đưa đẩy Mùi vào TP.HCM làm công nhân, ở nhà trọ bên phường Tân Thới Hiệp, Q.12. Chẳng may xảy ra tai nạn nổ bình gas và Mùi dường như bị thiêu sống mà thành ra như vậy.

Tai nạn xảy ra, bố mẹ ở ngoài quê dồn hết tài sản, rồi vay thêm vào cứu Mùi và chỉ có thể cứu mạng sống của Mùi thôi. Còn để có thể thay đổi hình dạng của Mùi thì đòi hỏi nhiều cuộc phẫu thuật thẩm mỹ, đắp vá da vô vàn tốn kém. Tất cả nằm ngoài khả năng của họ. Bố Mùi đau xót muốn đưa Mùi về quê, sống nốt những ngày tàn. Nhưng không muốn trở thành gánh nặng của gia đình, và còn một lý do riêng giấu kín nên Mùi dứt khoát xin gia đình ở lại. Gia đình Mùi đành để một người em trông giúp Mùi và họ ngậm ngùi về quê.

Những ngày nằm trong phòng trọ đau đớn ấy, Mùi đọc báo Tuổi Trẻ có bài viết về gia đình tôi (*), Mùi hỏi thăm và tìm tới nhà tôi ở Đông Thạnh.

Mùi trình bày nguyện vọng: muốn tôi giúp Mùi kêu cứu ở đâu đó để phẫu thuật tách cái cổ ra khỏi xương vai... Chỉ cần thế thôi, Mùi có thể đứng thẳng, đi lại được và sẽ sống, làm việc nuôi thân...

Tôi nghèo, không thể có đủ tiền cho Mùi thực hiện ước mơ nên đã “rao” câu chuyện của Mùi lên mạng. May thay, nhiều người đọc và mỗi người góp một chút, năm chục một trăm... Có người lại cho mưu kế xa hơn: bày vẽ cho Mùi mua bảo hiểm, sau đó mới đăng ký mổ...

Ca mổ thành công, Mùi đã nhấc cổ ra khỏi vai. Niềm vui dạt dào. Từ đó Mùi thành người quen của tôi. Rồi một buổi chiều Mùi “bật mí” cho tôi một bí mật: Trước khi bị tai nạn, Mùi có một người yêu quê Hậu Giang, tên là Ngoan, cũng làm công nhân. Tai nạn xảy ra với Mùi, chính Ngoan đã ngày đêm chăm sóc cho Mùi. Một thời gian hết tiền, bệnh viện trả về. Ngoan nghẹn ngào từ giã Mùi với lời dặn dò: muốn cứu anh thì phải có tiền, em sẽ về quê đăng ký đi xuất khẩu lao động kiếm tiền về cứu anh. Và Ngoan ra đi...

Sau ca mổ, bè bạn giúp thêm cho Mùi tí tiền lận lưng, Mùi xin đi chở nước thuê. Thời gian qua tôi cũng lận đận với công việc mưu sinh, nuôi con cái, không gặp lại Mùi. Bẵng đi hơn hai năm...

Cuộc trùng phùng

Chiều mồng 4 tết năm nay, có người thanh niên đi xe máy, chở theo một cô gái rõ xinh bế trên tay cháu bé độ chín, mười tháng tuổi kháu khỉnh đến nhà tôi. Tôi ngỡ là khách, vội mời vào... Nhưng tôi nhận ra ngay là Mùi. Mùi dạo trước đây mà. Và cô gái ấy là Ngoan. Ngoan trong lời kể của Mùi năm xưa đã trở về như lời hứa.

Sau hơn một năm lao động bên Hàn Quốc, kiếm được một số tiền Ngoan đã về với Mùi. Có thể chẳng ai tin một cô gái đẹp xinh như thế, có được một số tiền lại lấy Mùi xấu xí, sẹo sần như thế... Nhưng Ngoan vẫn cứ lấy Mùi, sinh cho Mùi một bé con đặt tên là Bích Hợp. Trong thời gian ngắn của hai năm, Ngoan vừa làm mẹ, vừa song hành với những ca mổ ghép da cho Mùi, lấy da đầu cấy ghép cho phần cổ, lấy da lưng cấy cho phần mặt của Mùi... Khuôn mặt Mùi giờ đây đã tương đối dễ nhìn, đôi tay đã bớt co rút, có thể chạy xe, có thể làm việc...

Bé Bích Hợp cứ ôm gương mặt nhòa nước mắt của cha mà hôn, còn Ngoan, trong ngấn lệ nhạt nhòa, thỏ thẻ: “Bé Bích Hợp xinh vì giống ba đấy, chị ạ!”.

Ngoan đã khôn ngoan tính toán: không dốc toàn bộ số tiền mồ hôi nước mắt kiếm được ở nước ngoài để chữa cho Mùi, mà dành lại một phần thuê nhà và mở tiệm bách hóa ở P.Tân Thới Hiệp. Mùi giờ không còn đi chở nước khoáng thuê mà chạy được xe, tự làm chủ, đi bỏ mối nước tinh khiết cho bà con quanh khu đó. Ngoan hi vọng sau một thời gian nữa vợ chồng sẽ tích cóp đủ tiền để Mùi đi mổ, phục hồi toàn bộ đôi cánh tay của Mùi. Cánh tay khỏe khoắn rồi thì tha hồ làm ra, bới thấy.

Ngoan khóc bảo khi trở về nước, chăm sóc cho Mùi, Mùi luôn nhắc những ngày Ngoan đi vắng, Mùi nằm trong bệnh viện có rất nhiều người tới thăm nom. Những năm chục, những một trăm ngàn đồng lúc ấy quý vô cùng. Đó là thuốc men, là cơm cháo cứu lấy Mùi. Đó là ơn, là nghĩa bao la... Mùi bảo như thế!

Và họ tâm nguyện: khi mọi sự tạm an lành họ sẽ tìm tôi, họ muốn dành một khoản tiền nhờ tôi chuyển cho người có hoàn cảnh khó khăn như chính Mùi một dạo.

Mùi đặt vào tay tôi 1 triệu đồng. Tôi bỗng òa khóc: “Bản thân câu chuyện của hai em đã là một đóng góp phi thường cho cuộc đời rồi. Các em còn bao gian khó phía trước, phải giữ lấy tiền mà lo”. Cả hai vợ chồng cũng khóc nhưng dứt khoát đòi thực hiện tâm nguyện này. Để thỏa lòng các em, tôi xin nhận 1 triệu đồng với điều kiện: từ báo Tuổi Trẻ mà Mùi biết và tìm tới tôi, tôi cũng từ Tuổi Trẻ mà dần trưởng thành, nay 1 triệu này xin gửi tới Tuổi Trẻ để trao tận tay người còn khó hơn chúng tôi. Ngày đầu xuân khi tòa soạn mở cửa, tôi sẽ đến gửi 1 triệu đồng của hai em và xin phép các em đồng ý kể lại câu chuyện này tặng Tuổi Trẻ như chút quà mừng xuân mới.

Tiễn họ về, tôi dặn với theo Mùi: “Em có hai viên ngọc rất quý giá, ráng giữ gìn”. Mùi cười tươi...

(*) Tác giả là mẹ của cậu bé xương thủy tinh Đỗ Minh Hội. Chị từng làm bao độc giả xúc động khi bằng tình yêu của một người mẹ, chị quyết tâm đưa đứa con bị gãy xương hàng chục lần của mình hòa nhập cuộc sống.

NGUYỄN THỊ THU HƯƠNG

Bình luận hay

Chia sẻ

Tuổi Trẻ Online Newsletters

Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất

Bình luận (0)
Tối đa: 1500 ký tự

Tin cùng chuyên mục

Tạm biệt TP.HCM, chiến sĩ bưng tráp dạm ngõ 'hậu phương' sau khi hoàn thành lễ diễu binh 30-4

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ luyện tập và tham gia diễu binh, diễu hành trong lễ kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước tại TP.HCM, chàng chiến sĩ đã bưng tráp sang dạm ngõ ‘hậu phương’.

Tạm biệt TP.HCM, chiến sĩ bưng tráp dạm ngõ 'hậu phương' sau khi hoàn thành lễ diễu binh 30-4

Chỉ cần nghe tiếng cười của em và con

Anh sợ một mai em buông tay, căn nhà này sẽ trống vắng không chỉ bởi thiếu đi tiếng cười.

Chỉ cần nghe tiếng cười của em và con

Khi gia đình mất kết nối

Một số gia đình đang bị mất kết nối khi vợ chồng chỉ còn là vỏ bọc bên ngoài, không thể nói chuyện cùng nhau. Ba mẹ với con cái cũng vậy.

Khi gia đình mất kết nối

Yêu hết mình, chia tay hết hồn!

Với không ít bạn trẻ, tiền bạc có thể không phải là thước đo tình yêu. Nhưng trong nhiều trường hợp, tài chính lại là phép thử cay đắng nhất.

Yêu hết mình, chia tay hết hồn!

Cô gái tặng hoa và chiến sĩ diễu binh: Vẫn giữ liên lạc, lời hứa hẹn chưa thể nói

Trong mùa đại lễ 30-4, khoảnh khắc cô gái tặng hoa cho chiến sĩ trong đoàn diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm thống nhất đất nước bất ngờ gây sốt mạng xã hội.

Cô gái tặng hoa và chiến sĩ diễu binh: Vẫn giữ liên lạc, lời hứa hẹn chưa thể nói

Đừng bắt đàn ông phải mở 'hộp mù tâm lý'

Đàn ông không hề vô tâm, chỉ là do đang ưu tiên cho mục tiêu quan trọng hơn trong từng giai đoạn của cuộc đời. Họ thường nhìn sự việc một cách ngắn nhất, dễ nhất và ít phức tạp nhất.

Đừng bắt đàn ông phải mở 'hộp mù tâm lý'
Tất cả bình luận (0)
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng, xin vui lòng viết bằng tiếng Việt có dấu.
Được quan tâm nhất
Mới nhất
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đâu tiên bình luận về bài viết.
Tối đa: 1500 ký tự
Avatar
Đăng ký bằng email
Khi bấm "Đăng ký" đồng thời bạn đã đồng ý với điều khoản của toà soạn Đăng ký
Đăng nhập
Thông tin bạn đọc Thông tin của bạn đọc sẽ được bảo mật an toàn và chỉ sử dụng trong trường hợp toà soạn cần thiết để liên lạc với bạn.
Gửi bình luận
Đóng
Hoàn thành
Đóng

Bình luận (0)
Tối đa: 1500 ký tự
Tất cả bình luận (0)
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng, xin vui lòng viết bằng tiếng Việt có dấu.
Được quan tâm nhất
Mới nhất
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đâu tiên bình luận về bài viết.
Tối đa: 1500 ký tự
Avatar